;
Anh lưỡng lự khi cầm điện thoại lên để bấm số nhưng khi đến con số cuối cùng bỗng dưng anh ngần ngại, có một chút băn khoăn do dự, một chút hồi hộp phân vân làm ngón tay anh ngưng lại, bao nhiêu khí thế hào hùng có được khi người quen đưa cho anh số điện thoại của cô, anh đã nhủ lòng rằng:“chắc chắn phải gọi cho em”, thế nhưng khi đến số cuối cùng cộng thêm một nút nhấn để “ alo” thì anh khựng lại, trong lòng anh là cả sự xung đột của mọi thứ tình cảm làm cho tim anh đập mạnh đến nỗi anh nghe được tiếng “ thùm thụp…thùm thụp…” phát ra từ ngực trái của anh.
Một mâm tình cảm bày ra trước mặt anh: hồi hộp quá, xao xuyến quá, nôn nao quá…tất cả như đang mời gọi anh: “hãy xơi nó đi”. Chỉ một số cuối cùng, một nút nhấn nữa thôi là anh sẽ nuốt gọn vào trong tim mâm cổ của cảm xúc này.
Anh thở một hơi dài và mạnh rồi mạnh dạn bấm vào con số cuối cùng, nhấn thêm nút gọi, bây giờ thì không thể nào thối lui được nữa rồi vì đầu dây phía bên kia có tiếng phát ra:
- Alo…xin hỏi… ai gọi tôi đó ạ?
Anh nín thở một giây khi nghe được giọng nói rất ngọt ngào của cô, giọng nói vẫn không hề thay đổi dù đã qua bao năm tháng. Có tiếng hỏi lần nữa, hơi lớn nhưng vẫn ngọt:
- Alo…ai ở đầu dây bên kia ạ?
Anh dịu giọng:
- Alo…là anh đây… Em còn nhớ anh không?
Một khoảng lặng của dấu trầm, anh đoán rằng cô đã nhận ra được giọng nói của anh, hình như cô đang thổn thức thì phải? Hay cô đang giận? Ngạc nhiên? Hồi hộp? Có lẽ là đủ mọi thứ cảm giác. Anh nghe có tiếng nói thật nhỏ:
- Là anh đó ư? Tại sao anh biết số điện thoại của em?
Anh thở ra, tiếng thở nghe rất rõ trong điện thoại phát ra chuyền vào lổ tai cô, anh trả lời:
- Rất tình cờ, một người quen cho anh.
Anh nghe có tiếng khóc rất nhỏ của cô:
- Thật bất ngờ đối với em, bao nhiêu năm qua rồi…
- Ừ, bao nhiêu năm qua rồi…em khỏe không? Có hạnh phúc không? Anh nghe nói là em khá hạnh phúc.
- Còn anh? Anh ra sao? Anh như thế nào?
Câu chuyện của hai người qua cuộc điện thoại đầu tiên là như vậy đó, những câu thăm hỏi và những câu trả lời hơi có vẻ khách sáo một chút, nhưng đó chỉ là bề mặt của nó mà thôi, còn chìm sâu bên dưới nào ai biết được lòng ai đang dậy sóng hơn ai?
Cô là người nói câu xin lỗi trước để cúp máy vì đã đến lúc cô phải nấu cơm tối cho chồng con. Anh hẹn sẽ gọi lại cho cô vào lúc khác.
***
Giấc ngủ không đến sớm với cô như mọi ngày, bao nhiêu tiếng động của đêm khuya vang lên rất rõ, rất lớn dội vào tai, đánh mạnh vào đầu cô, đã khó ngủ lại càng không ngủ được, bên trong trái tim cô là giọng nói rất dịu dàng của anh: “- alo, là anh đây…”. Mấy mươi năm qua rồi, cô đã không nghe được giọng nói nầy, mấy mươi năm qua cô đã quên đi những cung bậc trầm nhẹ của một thời tươi trẻ. Ai xui chi chiều nay để cô - phải - được nghe lại giọng nói của anh?
Cô trăn qua trở lại trên giường, bên cạnh cô là mùi hơi nồng ấm của chồng, mùi đàn ông quen thuộc của mấy mươi năm sống bên nhau, đến nỗi cô biết lúc nào là chồng sẽ thở hắt ra, lúc nào sẽ ngáy và lúc nào sẽ vô tình quàng tay qua ôm lấy cô và hôn vào trán cô trong vô thức của giấc ngủ. Tại sao anh ấy lại gọi cô vào cái khoảng thời gian cô đang sống bình yên lắng đọng trong tình nghỉa vợ chồng? Ngày xưa…ôi chao ơi, ngày xưa ấy đẹp lắm, đẹp vô cùng , dù biết vậy nhưng cô chỉ muốn quên, cô đã cố quên và hầu như đang đi vào quên lãng thì anh lại:-“ Alô…là anh đây…”
Buổi sáng thức dậy, như thường lệ cô nấu ấm nước sôi rồi pha hai tách cà phê, cô và chồng sẽ cùng ngồi uống và nói với nhau vài câu chuyện vu vơ vặt vãnh nào đó, rồi thì ai lo làm việc của người nấy, cả hai người đều bằng lòng với công việc của mình. Nhưng mà…hôm nay cô có một việc của riêng mình, rất bí mật; đó là…cô nhìn vào điện thoại và chờ đợi.
Tiếng nhạc trong chiếc điện thoại di động của cô vang lên, cô chụp vội và chạy ra sau nhà run rẩy bấm nút với tất cả sự hồi hộp nôn nao…
- Alô, là anh đây…
Cô trả lời thật nhẹ:
- Dạ, em nghe…
Hôm nay hai người không khách sáo nhiều như hôm qua, mạch nước ngầm đã nổi lên mặt hồ và vổ vào trái tim của họ những đợt sóng đầy ắp kỷ niệm, cuộc nói chuyện kéo dài lâu hơn để cô được biết nhiều về anh sau mấy mươi năm cách biệt…
…Anh đang sống ở bên kia nữa quả địa cầu, đã một lần kết hôn và sau đó không lâu thì tan vỡ, chưa biết đến mùi vị hạnh phúc của người đàn ông được làm cha, bữa cơm gia đình chỉ có trong mơ, anh sợ sự đổ vỡ nên không dám nghỉ đến lần kết hôn thứ hai, gần cuối đời rồi, nuối tiếc một thời xưa cũ mà em chính là hạnh phúc trời ban cho nhưng tự ái của thằng đàn ông to quá, cao quá để anh bị mất tất cả…
Cô nói với anh điều mà cô rất muốn nói kể từ khi anh chia tay cô, nó cứ ở trong lòng cô làm cho cô ấm ức mãi, mấy chục năm rồi bây giờ mới có dịp để nói ra cho hã dạ:
- Mất em là mất tất cả, phải vậy không anh?
Im lặng một tí ở phía bên kia đầu dây, rồi có tiếng anh nói rất ngậm ngùi:
- Đúng đó em ạ, mất em là anh mất tất cả, thế mà ngày xưa anh lại quá ngốc. Em còn nhớ không em…những ngày xưa ấy…đẹp quá phải không em.
- Dạ, làm sao mà quên được…
Cô vẫn là người chấm dứt câu chuyện vì:
- Đã chiều rồi, em còn phải nấu cơm tối cho chồng và con.
***
Thật là thích thú và hả dạ làm sao, cô cảm thấy “ mối hận” mà mấy mươi năm trước anh đã làm cho cô vô cùng đau khổ, nó vẫn luôn nằm sâu trong tiềm thức của cô, nay thì đã được “ rửa hận” một cách vô tình khi anh than thở và tự trách móc mình. Hơi một chút xót xa cho anh nhưng mà cô cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng, nếu như anh sống trong hạnh phúc, có vợ đẹp con ngoan, chắc hẳn cô sẽ cay đắng cho mình nhiều ghê lắm, sẽ bực tức vì ghen tị…Hình như cô quá ích kỷ thì phải? Nhưng…đàn bà mà, phải thông cảm thôi.
Chồng cô trở mình choàng tay qua người cô, cô chợt nghỉ: ngày mai anh có: “- alô…là anh đây…” cho cô không nhỉ?cô hồi hộp chờ đợi và mong cho trời mau sáng.
***
Không biết có bao nhiêu lần cô nhận được những cuộc gọi: “ Alo, là anh đây” và câu trả lời lúc nào cũng: “ Dạ, em nghe”, hình như là nhiều lắm, nó trở thành quen thuộc như một thứ gia vị không thể thiếu trong mỗi món ăn, xa tận nữa vòng trái đất nhưng gần gũi tựa bên mình, có đôi lúc cô lo lắng bất an vì sợ một mất mát nào đó sẽ đến nếu cô cứ chờ đợi mỗi chiều:“ - Alô, là anh đây…” nó vừa quyến rũ nhưng cũng đầy đe dọa.
***
Làm sao mà quên được? phải; bao nhiêu năm qua rồi mà giọng nói của cô vẫn nhẹ nhàng, ngọt ngào như ngày xưa, tại sao anh lại gọi cho cô? Điều tò mò nào thôi thúc anh phải gọi cô? Tình yêu cũ sống lại trong lòng làm cho trái tim anh đau đớn xót xa, ừ nhỉ…nếu cô không hạnh phúc? Nếu cô gặp truân chuyên đau khổ, anh rất sẵn sàng đưa tay ra để nâng cô đứng dậy, anh sẽ đem đến cho cô tất cả những gì cô mong ước mà một thuở yêu nhau cô từng muốn; dù có hơi muộn màng, nhưng có còn hơn không. Cô nói với anh rằng cô đang sống hạnh phúc, có thật không nhỉ? khi mà anh nghe tiếng cô nức nở rất nhiều phía bên kia đầu dây.
Thật buồn cười khi anh cứ nhấp nhỏm đứng ngồi không yên, chỉ mong sao đúng giờ để cầm máy lên bấm số và sau đó thì:
- Alô, là anh đây…
Có giọng nói ngọt ngào của cô trả lời:
- Dạ, em nghe.
- Tháng sau anh sẽ về nước, chúng mình gặp nhau nhé.
Một khoảnh khắc của sự im lặng trong suy tính:
- Dạ…em ngại lắm, có lẽ là không nên.
Giọng anh buồn buồn:
- Tại sao? Em ngại gì kia chứ, em có biết là anh mong gặp lại em nhiều lắm không?
- Chúng mình đều đã già hết rồi anh ạ, em bây giờ đâu còn như ngày xưa …
- Anh cũng vậy…có khác gì em đâu, nhưng…trong tim anh thì em vẫn như xưa, vẫn xinh xắn, mi nhon, lí lắc như con chim vành khuyên…nhất định anh sẽ về thăm em.
Sau câu nói là một khoảng không của sự im lặng ngậm ngùi, tại sao ngày đó anh nói lời chia tay kia chứ? Anh nhớ tối hôm ấy trời mưa rất to, cô đã khóc thật nhiều, đã van xin anh đừng rời xa cô vì cô rất yêu anh, vì anh là mối tình đầu của cô, nhưng anh đã như thế nào nhỉ? Anh cứ nhất định nói rằng : “ chúng mình phải chia tay nhau”. Rồi thời cuộc đổi thay, anh phải ra đi, xa đến tận nữa vòng trái đất…bao nhiêu năm rồi, cuộc sống ở bên kia luôn tất bật với công việc, con người gần giống như một cổ máy không thể dừng lại dù chỉ trong chốc lát, vì dừng lại đồng nghĩa với đi thụt lùi, sung sướng gì đâu khi người ta cứ phải quay cuồng theo bánh xe của công việc, cuộc sống…nó cứ lăn tròn làm cho anh muốn hụt hơi, đến khi tách được ra khỏi cái vòng ly tâm ấy và nhìn lại mình thì đã qua thời xuân trẻ, tóc trổ muối tiêu và sự mỏi mệt in dấu vết thời gian trên trán, trên má, trên mắt, trên cả nụ cười, anh chợt nhớ quay quắt đến những tháng ngày tươi đẹp xưa kia cùng mối tình say đắm của anh và cô thuở nào xa xôi lắm mà chính anh là người đã đánh mất, tiếc đến ngẫn ngơ hình dáng ngày xưa ấy…cầm lòng không đậu anh mới gọi cho cô.
Câu chuyện kéo dài thêm một lúc nữa rồi ngưng vì:
- Trễ rồi, em phải nấu bữa cơm tối cho chồng và các con của em.
Anh chợt cảm thấy trái tim mình bị nhói một cái, cảm giác đầy cay đắng lẫn xót xa, lòng bồi hồi ngậm ngùi vì anh rất thèm có được một bữa cơm gia đình. Đúng ra nó phải là của anh nhưng anh đã để vuột mất khỏi tầm tay của mình. Câu nói: “ em phải nấu bữa cơm tối cho chồng và các con” nghe sao mà quyến rũ ngọt ngào quá đi thôi, thật đáng tiếc làm sao khi cô nói ra câu đó nhưng lại không phải dành cho anh.
***
Giấc ngủ không đến nhanh như cô muốn vì trong đầu cô đang có lắm điều phải suy nghỉ, vì kỷ niệm xưa ùa về ồ ạt chật kín cả hồn cô, và cũng vì câu chuyện chiều nay anh nói với cô, lời đề nghị sẽ về thăm, sẽ gặp nhau… làm cô chới với lao đao.
Có nên không cho một lần gặp mặt? Ai thì cũng đã già, nếu anh thấy cô qua hình dáng của một phụ nử sồ sề với làn da hơi xạm, má hơi xệ và đôi mắt có nhiều vết chân chim thì sao nhỉ? Và nếu cô gặp anh, một người đàn ông bụng bự, tay trổ đồi mồi, da nhăn, má xệ, mắt hằn dấu chân chim như cô thì sao nhỉ? Chắc hẳn là chán lắm khi mà ngày xưa cô như con chim vành khuyên, xinh như hoa cánh bướm, còn anh thì thật là phong nhã hào hoa.
Cô và chồng sống bên nhau từ lúc còn son trẻ, mỗi ngày đều thấy mặt nhau và năm tháng trôi qua cùng bên nhau nên chẳng ai thấy ai già đi trong mắt nhau, cô vẫn đẹp trong mắt chồng và chồng cô vẫn không xấu trong mắt cô dù bụng chồng cũng tròn quay…
Cô chợt nghỉ đến câu chuyện cô đào ciné Marylin Monroe tự tử lúc mới bốn mươi tuổi, lúc mà cô ta thật là đẹp, cái đẹp chín mùi đầy mê hoặc và sự nghiệp thì đang ở đỉnh cao, bao nhiêu giả thuyết, bao nhiêu câu chuyện chung quanh cái chết trẻ ấy nó đã trở thành huyền thoại, nhưng đêm nay không hiểu sao cô nghỉ rằng MM tự tử chỉ đơn giản là cô ấy muốn mọi người lúc nào cũng thấy cô ta đẹp và sung mãn, cô ta không muốn bị người khác thấy cô ấy vào một ngày mà cô ấy già đi, móm mém, hom hem, xấu xí…
Gặp nhau ư? Để làm gì? tình xưa chỉ đẹp khi nó còn là tình xưa, biết về nhau bấy nhiêu cũng đủ rồi. dù khi nhớ lại ngày xưa ấy tâm hồn cô cũng rất bồi hồi xao xuyến, cũng xoáy buốt ruột gan, nhưng thôi, hãy cứ như Marylin Monroe, không gặp nhau để không ai thấy mình già và xấu đi trong mắt nhau.
Dù sao cô cũng cảm thấy hã dạ trong lòng khi anh có cuộc sống không hạnh phúc, cô nghỉ đó là cái giá mà anh phải trả vì đã làm cô âm thầm sống trong đau khổ một thời gian dài.
Chồng cô lại xoay người, theo thói quen choàng tay qua ôm cô, cô thở thật sâu, xoay lại ôm lấy chồng. Cô đã sớm nhận ra một điều rằng: chồng cô vừa là quá khứ, cũng là hiện tại và sẽ là tương lai của cô, còn anh thì sao? anh chỉ có với cô một thì quá khứ mà thôi. Cô không thể sống mãi với thì quá khứ ấy hay kéo anh về với hiện tại, càng không thể lôi anh theo với tương lai của mình. Cô phải giử chặt những gì cô đang có chứ không thể nào đưa tay lên cao với lấy cái không là của mình và chưa chắc là sẽ có.
Khi quyết định sẽ không chờ nghe: “ alô…là anh đây…” thật sự là cô đã trăn trở, dằn vặt nhiều ghê lắm và cô cũng rất buồn, không dễ dàng gì để khước từ sự quyến rũ đầy hấp lực của mối tình ngày xưa và người yêu cũ, nhưng nếu không dừng lại ngay bây giờ thì khó mà dừng lại được sau này, cô như nhìn thấy trong lòng mình đang bày ra một mâm cổ mà trong đó có niềm nuối tiếc, chút ngẫn ngơ buồn, thêm vào là sự xao xuyến bâng khuâng, một ít bồi hồi ray rức…nhiều lắm, tất cả đều nghi ngút khói, cô sẽ phải nuốt vào, nhưng thật là mừng vì trên mâm cổ ấy không còn có sự khổ sở quay quắc như ngày xưa, tiếng gọi: “ alô, là anh đây…” chính là những giọt thuốc khử trùng bôi vào nỗi đau của cô mà anh đã xé cho nó rách toạc ra, tuy có làm cho cô bị xót xa rát bỏng.
Vết thương lòng của cô bắt đầu mọc lên một lớp da non để chuẩn bị lành lại sau bao nhiêu năm rỉ máu, nó rất ngứa nhưng cô không dám gãi. Anh còn nhớ đến cô, anh nuối tiếc vì đã đánh mất cô, để năm tháng cuối đời anh mới thú nhận điều đó thì mọi chuyện đã lỡ làng rồi, không thể nào níu kéo hay bắt đầu lại được khi mà bây giờ cô đang sống rất bình yên với chồng và các con. Cô chỉ cần anh biết một điều là: anh thật dại dột khi đánh mất cô, bây giờ thì anh đã biết, thế là đủ lắm rồi; cô không còn muốn điều gì hơn nữa.
Nhưng buổi chiều…hấp lực của giọng nói sẽ rót vào tai cô: “Alô…là anh đây”…nếu cô cầm điện thoại lên …Chuông reo mãi, giòng chử nhỏ trên khung cửa sổ của máy hiện rỏ “ bí danh” của anh mà chỉ một mình cô biết :“La Anh”, tên một người con gái đẹp. Trời ơi…làm sao cô có thể không nghe khi nó cứ réo gọi mãi…và thế là vì không cầm được lòng mình, cô cầm máy lên để được nghe:
- Alô, là anh đây…
***
Qua một đêm mất ngủ vì những trăn trở dằn vặt cho một quyết định thật quá khó khăn. Sáng nay cô ra phố một mình, ghé vào gian hàng bán điện thoại di động mua một thẻ sim mới, chỉ có như vậy cô mới không còn nghe được giọng nói tha thiết của anh đầy mời gọi, nó như cái ngòi mở sẵn của một quả bom, sẽ làm nổ tung tất cã những gì cô đang có sau bao nhiêu năm xây đắp…
Vĩnh biệt … “ Alô, là anh đây…”
HỒ THỦY
Saigon, tháng 03 - 2012